Văn Hóa dân tộc và nhận định chính trị
LS Đào Tăng Dực
Tuy vị trí địa dư của chúng ta là Đông Nam Á, nhưng khác với
Lào, Cam Bốt, Thái Lan, Miến Điện, văn hóa dân tộc của chúng ta là văn hóa Đông
Á cùng với Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và Singapore. Bàn tay và khối
óc của chúng ta do nền văn hóa này tôi luyện từ nhiều ngàn năm.
I.
Văn
hóa gồm những yếu tố chính nào và dạy cho chúng ta những gì?
Nền văn hóa VN bao gồm 3 truyền thống văn hóa chính là Phật
Giáo, Khổng Giáo, Lão Giáo trong nhiều ngàn năm lịch sử và trong giai đoạn tiếp
xúc với các quốc gia Tây Phương, thêm văn hóa Thiên Chúa Giáo.
Các truyền thống văn hóa này ảnh hưởng rất nhiều đến bản chất
của chúng ta và từ đó chúng ta rút ra những kim chỉ nam cho cuộc sống như sau:
1.
Tính
trung dung (theo Khổng Giáo) hoặc trung
đạo (theo Phật Giáo). Đó là nên tránh mọi cực đoan trong nhận thức và hành
xử. Tin tưởng quá mức vào một chủ thuyết hay ý thức hệ rồi muốn tiêu diệt tất cả
mọi quan điểm trái ngược, hoặc sùng bái một cá nhân hoặc bài bác một cá nhân
lãnh tụ quá mức, đều đi ngược với tinh thần trung dung này.
2.
Tinh thần
trách nhiệm (theo Khổng Giáo). Điều này không nhất thiết phát xuất từ quan
điểm của Nho Giáo (Thành ý, chính tâm, cách vật, trí tri, tu thân, tề gia, trị
quốc, bình thiên hạ) mà mọi nền văn hóa đều đòi hỏi tinh thần trách nhiệm như một
con người trong xã hội, từ Hy lạp cổ xưa, đến Ai Cập, La Mã, Tây Âu…Hình như
trong thiên nhiên các loài vật từ sâu kiến ong đến các loài khác cũng có trách
nhiêm tương tự. Là người VN, chúng ta cũng không thể chối bỏ trách nhiêm đối với
bản thân, gia đình, bạn hữu, dân tộc…
3.
Lòng từ
bi (Phật Giáo) hay bác ái (Thiên
Chúa Giáo). Loài người khác với loài vật ở điểm này. Mới đây, nhiều nhà nhân chủng
học lập luận rằng, ngoài sự kiên loài người vươn lên thống trị muôn loài, nhờ
khối óc mà còn nhờ rất nhiều vào lòng từ
tâm lân mẫn, giúp đỡ những đồng loại yếu hơn mình nữa. Trong một xã hội nhiều bất
công, chúng ta luôn có trách nhiệm giúp những người yếu hơn hay thiếu may mắn
hơn mình. Phật Giáo còn đi xa hơn nữa. Lòng từ bi còn nới rộng cho tất cả mọi
chúng sinh hữu tình trong hoàn vũ.
4.
Cuối cùng là chấp nhận thuận theo duyên (Phật giáo) hay thuận theo tự nhiên (Lão Trang). Tức là sau khi đã cố gắng hết mình
mà vẫn không có kết quả như ý, thì chúng ta vui vẻ chấp nhận thực tại trước mắt.
Nói một cách nôm na là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Điều này áp dụng
cho những chuyện lớn như một lý tưởng chúng ta đeo đuổi cà đời hoặc trung bình
như một tình yêu không được đáp ứng, hoặc
nhỏ như một cố gắng bất thành khi muốn
thuyết phục một đối tượng khác quan điểm với mình.
Nếu mọi người VN trong nước lẫn hải ngoại áp dụng những tiêu
chuẩn văn hóa này thì chúng ta đã không có những chia rẽ sâu sắc đưa đến sự đổ
vỡ quan hệ giữa những người ủng hộ TT
Trump và những người không ủng hộ hoặc chống lại ông.
II.
Nền
chính trị tây phương dạy cho chúng ta điều gì:
Ngoài văn hóa Đông Á chúng ta còn học hỏi được từ nền chính
trị hiện đại Tây Phương. Nền chính trị này
dạy cho chúng ta rất nhiều điều hầu xây dựng dân chủ chân chánh và hiện đại hóa
đất nước.
Tôi đã viết nhiều về nền chính trị tây phương (xem National
Library of Australia website và www.daotangduc.blogspot.com).
Hai bài học chúng ta cần nhất trong nhận thức từ nền chính
trị này là:
1. Thứ nhất, nhu cầu phân biệt rõ đâu là cứu
cánh (ends) , đâu là phương tiện (means).
2. Thứ nhì, nhu cầu phân biệt đâu là chính thể
hay chế độ chính trị (regime), đâu là quốc
gia dân tộc (nation-state).
Các tác phẩm chính trị nêu trên đều phân biệt rõ rằng quan
điểm dân chủ Hiến Định, Pháp Trị và Đa Nguyên (phát xuất từ Tây Phương) chỉ là
phương tiện. Nền văn hoa ngàn đời của dân tộc luôn là cứu cánh.
Nhiều trí thức tây phương và người Việt chúng ta, kể cả nhiều chính trị gia lão luyện, vô tình hay cố
ý vẫn nhầm lẫn tai hại trên cả hai nhu cầu.
Trước hết, Ông Hồ Chí Minh, đã coi lý tưởng thế giới đại đồng của Đệ Tam Quốc Tế CS là cứu cánh, Quốc
Gia Dân Tộc và đảng CSVN cũng chỉ là phương tiện. Các thế hệ TBT CSVN khác
nhau, tuy bề ngoài tung hô yêu nước, nhưng đối với họ, đảng CSVN mới là cứu
cánh, quốc gia dân tộc chỉ là phương tiện. Gần đây, tân TBT Tô Lâm còn đi xa
hơn nữa. Ông xuất thân từ công an và đã ấp ủ mưu đồ hoàn tất chế độ công an trị
trên toàn dân. Trong tâm thức của ông, chỉ có định chế công an là cứu cánh, còn
quốc gia dân tộc, hay ngay cả đảng CSVN, cũng chỉ là phương tiện mà thôi. Những
nhận thức sai lầm này của các thế hệ lãnh đạo CSVN là gốc rễ cho sự lầm than quốc
gia dân tộc qua nhiều thế hệ.
Nhiều người trong chúng ta, nhất là tỵ nạn CS và sinh sống tại
hải ngoại, cũng nhầm lẫn tương tự. Chúng ta quên rằng, dân chủ hóa VN mới là cứu
cánh, các chính đảng, các lãnh tụ chính trị tại các quốc gia sở tại, đều chỉ là
phương tiện. Từ các đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa tại Hoa Kỳ, các đảng Tự Do hay Lao Động tại Úc, các đảng Tự Do hay Bảo
Thủ tại Canada, các đảng Bảo Thủ hay Lao Động tại Anh Quốc, hay các chính đảng
tương tự tại lục địa Âu Châu, lẫn các lãnh đạo của họ, đều là những phương tiện
để chúng ta sử dụng. Cứu cánh của chúng ta là dân chủ hóa VN. Chúng ta không
nên bám víu bất cứ một chính đảng hay cá nhân chính trị gia nào. Các phương tiện
đó đều có ưu và khuyết điểm. Chúng ta phải sử dụng một cách thiện xảo để phục vụ
cho cứu cánh của chúng ta. Nếu nhận định rõ ràng như thế, chúng ta sẽ luôn là một
khối đoàn kết, dù quan điểm có khác biệt.
Nhầm lẫn thứ nhì cũng tai hại không kém. Trước hết, phần lớn
giới trí thức, các trường đại học, truyền thông quốc tế, và ngay trong nước VN,
từ trước chiến tranh VN đến tận hôm nay , luôn nhầm lẫn một cách ngây thơ giữa
chế độ (regime) và quốc gia dân tộc (nation-state). Dĩ nhiên các chế độ độc tài
như giáo phiệt, quân phiệt, nhất là CS hết sức khuyến khích và lợi dụng sự ngây
thơ này. Chính sự nhầm lẫn này là nguyên nhân của phong trào phản chiến lớn
lao, đưa đến sự sụp đổ của VNCH ,vì họ ngộ nhận rằng sự chiến thắng của chế độ
CSVN đồng nghĩa với sự chiến thắng của toàn dân Việt đạp đổ xâm lược Mỹ, cũng như
thực dân Pháp trước đó. Họ hoàn toàn không biết rằng, họ đã tiếp tay cho một bạo
quyền, tước bỏ tuyệt đối, quyền tự quyết
của cả một dân tộc.
Sai lầm đó vẫn còn tiếp tục ngày hôm nay trong trường hợp của
CS Cuba và Giáo Phiệt Iran. Nhiều người chống Hoa Kỳ vì họ cho rằng Hoa Kỳ đang
hiếp đáp những dân tộc yếu hơn mình trong khi quên đi rằng, cả 2 quốc gia đã bị
các chế độ phi nhân cướp đi quyền tự quyết dân tộc. Chỉ có làm suy yếu tận gốc hoặc
hủy diệt các chế độ này, thì 2 quốc gia liên hệ mới thực sự có cơ hội vươn lên từ đống
tro tàn và sánh vai cùng các quốc gia dân
chủ trên thế giới. Nhiều người VN chúng ta đã kinh qua thảm họa CS nhưng vẫn tiếp
tục sai lầm.
Nếu chúng ta ý thức được 4 kim chỉ nam của nền văn hóa dân tộc và 2 khả
năng phân biệt này của nền chính trị tây phương, thì chúng ta sẽ là một khối
đoàn kết bền bỉ , biết bao dung và thông cảm hơn những khác biệt chính kiến, hầu
cùng nhau đóng góp tăng tốc tiến trình
dân chủ hóa VN.
No comments:
Post a Comment