Saturday, 17 January 2026

 

Thực dân, Phát Xít và Cộng sản- chủ nghĩa nào tệ hại hơn?


Luật sư Đào Tăng Dực

 

Đại Hội 14 của đảng CSVN vào các ngày 19 đến 25 tháng 1, 2026 nhằm đẩy mạnh đất nước lên thiên đường chủ nghĩa cộng sản. Đây là thời điểm chúng ta đánh giá lại vị trí trung thực của chủ nghĩa này, theo dòng lịch sử.

Một cách tổng quát, trong giai đoạn cận kim của nhân loại, có 3 loại thảm họa lớn lao nhất cho các quốc gia kém phát triển, nhất là tại Á Châu, Châu Mỹ La Tinh và Phi Châu.

Đó là hiểm họa đến từ các chủ nghĩa Thực Dân, Phát Xít và Cộng Sản.

Yếu tính của các chủ nghĩa đó là gì?

 

I.               Yếu tính của Chủ nghĩa Thực dân (Colonialism) là gì?

1.    phát xuất từ cuộc cách mạng kỹ nghệ tại thành phố Liverpool, Anh Quốc vào thế kỷ 18

2.    Lan tỏa ra các quốc gia Tây Âu như Pháp, Đức, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý Đại Lợi, Hòa Lan v.v…

3.    Biến các quốc gia này thành những cường quốc kỹ nghệ, nhất là về vũ khí chiến tranh, đi chinh phục các quốc gia kém phát triển hơn

4.    Biến các quốc gia yếu hơn thành thuộc địa hầu bóc lột tài nguyên, mở rộng thị trường tiêu thụ và nô lệ hóa người dân thuộc địa hầu bóc lột sức lao động.

Điển hình là các đế quốc thuộc địa rộng lớn như Anh, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp, Hòa Lan và Nga.

 

II. Yếu tính của Chủ nghĩa Cộng Sản (Communism) là gì?

1. Xuất phát từ Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản (The Third International hay Comintern)

2. Theo chủ thuyết Mác Lê (Marxism-Leninism)

3. Độc tài độc đảng

4. Tiêu diệt mọi đối lập

5. Kiểm soát xã hội dân sự (Civil society)

6. Kiểm soát kinh tế

7. Kiểm soát nhà nước (the state, government)

Điển hình là Trung Quốc, Cuba, Việt Nam, Bắc Triều Tiên….

 

III. Yếu tính của Chủ nghĩa Phát Xít (Fascism) là gì?

1. Phát xuất từ ý chí của một lãnh tụ Độc tài

2. Đàn áp hoặc tiêu diệt đối lập

3. Kiểm soát xã hội dân sự

4. Kiểm soát nhà nước (the state- government)

5. Kiểm soát kinh tế

Điển hình là Ý Đại Lợi vào thời Mussolini và Tây Ban Nha vào thời Franco.

Một hình thức khác của chủ nghĩa Phát Xít là Chủ nghĩa quốc xã (Nazism tức National Socialism) với tất cả những yếu tính nêu trên và thêm vào những yếu tố khác như sau:

6. Kỳ thị Do Thái (antisemitism)

7. Kỳ thị chủng tộc (da trắng thượng đẳng) (white supremacy)

8. Thanh lọc chủng tộc (Eugenics)

9. Chống cộng (anticommunism)

Điển hình là Đức Quốc Xã thời Hitler.

 

IV. Sự phát triển và cáo chung các chủ nghĩa thực dân, phát xít và cộng sản như thế nào?

1.    Chủ nghĩa Thực dân bắt đầu chấm dứt mạnh sau thế chiến thứ nhì. Giai đoạn chuyển tiếp này kéo dài đến năm 1997 thì hầu như chấm dứt hẳn với sự chuyển nhượng chủ quyền thuộc địa Hồng Kong cho Trung Quốc.

Tuy chủ nghĩa thực dân đã hạ màn nhưng những yếu tính của chủ nghĩa này vẫn tiếp tục tồn tại với những chế độ độc tài và cộng sản có khuynh hướng bá quyền như Liên Bang Nga và CSTQ ngày hôm nay. Lý do là vì trên thực tế tại Nga, tất cả các cộng hòa trong LB Nga đều là thuộc địa chư hầu của người Nga da trắng và tạ TQ, tất cả các dân tộc và đất đai của Mông cổ, Mãn tộc, Hồi tộc, Tây Tạng đề là thuộc địa chư hầu của người Hán tộc, ngày hôm nay.

2.    Chủ nghĩa Phát Xít cũng không chấm dứt hẳn với sự đầu hàng của phe Trục (Axis powers) và sự chiến thắng của Đồng Minh. Chủ nghĩa này vẫn bám rễ và phát triển nhiều thập niên tại các quốc gia Nam Mỹ và Phi Châu. Điển hình như tại Argentina và Nam Phi. Nhiều chính đảng tại nhiều quốc gia Nam Mỹ và Phi Châu hoạt động theo chủ nghĩa này, nhất là tại quốc gia Nam Phi với phong trào Apartheid và phong trào ủng hộ chủ nghĩa Quốc Xã. Tại Tây Ban Nha, chủ nghĩa này tồn tại nhiều thập niên với nhà độc tài Franco mãi đến năm 1975.

Ngày hôm nay, tuy những chính quyền Phát Xít đã biến mất, nhưng những yếu tính của chủ nghĩa này vẫn tồn tại trong một vài đảng phái chính trị, từ dân chủ tây phương đến độc tài quân phiệt, cá nhân trị, giáo phiệt lẫn cộng sản.

3.    Riêng cộng sản chủ nghĩa , tuy đã sụp đổ tại Đông Âu và Nga Sô, nhưng vẫn minh thị tồn tại cho đến hôm nay tại một vài quốc gia như TQ, Bắc Hàn, Cuba, Lào và Việt Nam.

 

V. Làm sao đánh giá  các quốc gia nạn nhân của các chủ nghĩa Thực Dân, Phát Xít và Cộng Sản?

Muốn giải đáp vấn nạn này, chúng ta sẽ đánh giá 2 yếu tố quan trọng tại các quốc gia đã kinh qua các thảm họa Thuộc Địa, Phát Xít hoặc Cộng Sản.

Đó là:

1.    Sự trưởng thành của dân chủ đa đảng (multiparty democracy) và

2.    Mức độ phát triển kinh tế (economic development) của quốc gia qua GDP đổ đầu người.

Tại Nam Mỹ, năm 2023, thì chúng ta  sẽ xét đến Brazil (10,214 USD), Argentina (13,415 USD), Chile (16,439 USD), Uruguay (23,089 USD), Paraguay (6,388 USD), Peru (8,485 USD), Bolivia (3,939 USD), Ecuador (6,775 USD) là nạn nhân của Thuộc địa và Phát Xít.

Riêng Cuba (7,381 USD) nạn nhân của Thuộc địa và Cộng Sản. Tuy Venezuela (4,019 USD) lúc đầu là nạn nhân của thuộc địa và Phát Xít, nhưng sau này nghiên về chủ nghĩa cộng sản.

Chính vì thế chỉ trừ Cuba và Venezuela còn duy trì độc tài, trong khi các quốc gia nêu trên đều đạt đến dân chủ đa đảng.GDP của Venezuela thấp thì dễ hiểu vì các chính sách xã hội chủ nghĩa , nhưng không hiểu sao một quốc gia CS nghèo xác xơ như Cuba, đến nỗi phải sống nhờ viện trợ dầu hỏa từ Venezuela và gạo từ VN , lại có GDP cao hơn như thế. Vấn đề này chỉ có thể giải thích bằng sự ngụy tạo các con số thống kê của chính quyền CS Cuba mà thôi.

Tại Phi Châu , theo thống kê 2023, Cộng Hòa Nam Phi (6,700USD) Tunisia (4,300USD), Libya (6,700USD) đều là nạn nhân của thuộc địa và Phát Xít.

Tại Á Châu , theo thống kê 2023, Việt Nam (4,700USD), Trung Quốc (13,400USD) và Bắc Hàn (1261USD) đều là nạn nhân thực dân và CS. Riêng Đài Loan (36,000USD), Nam Hàn (35,000USD) , Mã Lai (13,400USD), Hồng Kong (49,000USD), Singapore (89,370 USD theo thống kê 2024) đều là nạn nhân của thực dân nhưng không bị thảm họa CS.

VI. Kết luận:

Những con số thống kê trên cho thấy, các quốc gia bị thực dân và phát xít thống trị thông thường đạt đến dân chủ hoặc chuyển tiếp dân chủ nhanh hơn và kinh tế thịnh vượng hơn các quốc gia cộng sản, nhất là khi các điều kiện lịch sử và văn hóa tương đồng.Trên cả 2 phương diện dân chủ và kinh tế, cả CSVN, CS Bắc Hàn lẫn CSTQ đều kém xa Đài Loan, Nam Hàn, Singapore và Hồngkong trước ngày Tập Cận Bình áp đặt Luật An Ninh Quốc Gia trên lãnh thổ này vào ngày 30 tháng 6 năm 2020.

Chính vì thế chúng ta có thể kế luận rằng độc tài CS là hiểm họa lớn lao nhất cho các dân tộc trên thế giới.  Việt Nam là ví dụ điển hình, khi so sánh về tiêu chuẩn dân chủ và mức độ phát triển kinh tế, với các quốc gia tương đồng về lịch sử và văn hóa Đông Á khác.




No comments:

Post a Comment