Lời tâm tình về tư
cách đạo đức của những tác nhân lịch sử và tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
LS Đào Tăng Dực
Những bài bình luận chính trị của tác giả đôi khi gây ra nhiều
tranh cãi và ngộ nhận, ngay cả trong số bạn bè lâu năm.
Bài này đã post lên trên Facebook và rút xuống sau đó vì còn
thiếu sót có thể gây phản cảm đối với tác giả từ những người yêu mến TT Trump lẫn
những người ghét vị TT này.
Bài được sửa lại với những mục tiêu sau đây:
a.
Thật ra những người Việt quốc gia yêu mến Trump
hay ghét Trump đều chống cộng và có khả năng làm việc chung hầu đóng góp cho tiến
trình dân chủ hóa đất nước cả. Vấn đề là họ hiểu lầm rằng họ” ghét nhau”nhiều
hơn là ghét CS mà thôi. Sự thật là họ vẫn ghét CS nhiều hơn là ghét nhau. Lý do
là vì TT Trump chỉ là một hiện tượng đoản kỳ. Ông có lợi hay hại cho VN cũng giới
hạn trong một thời gian ngắn. Nhiệm kỳ còn lại chỉ 3 năm. CSVN là hiểm họa thâm
sâu và dài hạn hơn nhiều.Chính vì thế cả hai hoàn toàn có lý do để chung tay chống
CS.
b.
Chúng ta là những con người có tình cảm và có
thói quen xét việc căn cứ trên nhân cách cá nhân thay vì những sự kiện khách
quan. Chúng ta phạm sai lầm của những thế hệ Đông Á đi trước chúng ta. Đó là: cả
một hệ thống đạo đức và guồng máy cai trị căn cứ trên nhân cách của một hay nhiều
chính nhân quân tử, thay vì những nguyên tắc hoặc sự kiện khách quan. Xã hội Đông
Á sụt lùi sau Tây Phương phần lớn vì sai lầm này.
Những nguyên tắc và sự kiện khách quan mới
là những chuẩn mực đáng tin cậy vì ngay cả một chính nhân quân tử cũng có lúc
sai lầm hoặc sa ngã.
c.
Cộng đồng người Việt tại hải ngoại từ Hoa Kỳ, đến
Úc, Canada hay Pháp chia rẽ cũng vì quá coi trọng cái tôi hoặc nhân cách của một
vài cá nhân, trong khi đều là những người quốc gia cả.
Chính vì thế, xin mạn phép chia xẻ một vài ý nghĩ như sau:
1.
Khi đối diện với một vấn đề cần phê phán hay giải
quyết, chúng ta nên đặt câu hỏi đầu tiên là: liệu sự kiện liên hệ sẽ ảnh hưởng
tích cực hay tiêu cực cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Lý do là vì trong lịch
sử cận kim của đất nước, không có thảm họa nào tệ hại bằng độc tài cộng sản.
2.
Khi đối diện với một tác nhân lịch sử, như lãnh
tụ của một cường quốc có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của một hay nhiều quốc gia,chúng
ta không nên quan tâm quá mức đến tư cách đạo đức của họ , hoặc những chủ
trương lớn của họ đối với chính trị toàn cầu. Cái quan trọng chúng ta nên quan
tâm đến là từng sách lược cụ thể của họ có ảnh hưởng đến tiến trình dân chủ hóa
VN hay không mà thôi.
Rất nhiều người trong cộng đồng hải ngoại đã trở thành những
công dân hoàn vũ (world citizens) và điều này cũng rất bình thường vì đã nửa thế
kỷ trôi qua kể từ 1975. Theo cái nhìn của họ, trật tự thế giới (world order)
sau Thế Chiến 2 rất quan trọng và những tác nhân lịch sử cận đại sau đây đáng
được kính trọng hoặc tôn sùng:
TT. Hoa Kỳ như FD Rooservelt, Truman. TT Anh như Churchill.
TT Pháp như De Gaulle. Theo họ những ác nhân của lịch sử sau đây phải nguyền rủa:
Nhà độc tài Hitler của Đức, Mussolini của Ý, Stalin của Liên
Xô, Tướng Tojo của Nhật Bản, Mao Trạch Đông của CSTQ.
Gần chúng ta hơn nữa là TT Obama, George Bush và Biden của
Hoa Kỳ được nhiều người cho là những TT tốt và đạo đức, còn Nixon, Clinton và Trump
là xấu và thiếu đạo đức.
Thật sự chúng ta không nên tôn sùng, nguyền rủa, lý tưởng
hóa hoặc coi thường bất cứ một tác nhân lịch sử nào cả.
Một người tốt, không có nghĩa là mọi tác động hay sách lược
của họ đều tốt cho dân tộc VN. Một người xấu không có nghĩa là mọi tác động
hay sách lược của họ đều xấu cho VN.
Chính vì thế, đối với một người quan tâm đến tiến trình dân
chủ hóa đất nước, tư cách đạo đức dĩ
nhiên cũng rất quan trọng, nhưng chỉ nên giữ một giá trị giới hạn. Chúng ta cần
đánh giá khách quan từng tác động hoặc chính sách của tác nhân đó, đối với vận
mệnh của VN, không nên để tình cảm yêu ghét ảnh hưởng.
Yêu điều tốt và ghét điều xấu cũng là một ưu điểm thường
tình nhưng không nên ảnh hưởng quá mức đến nhận thức chính trị.
Bây giờ chúng ta bàn đến những trường hợp cụ thể hơn:
1.
Trong thế chiến thứ 2, tại Âu Châu, Hitler, một
ác nhân của lịch sử, xua quân đánh hầu như cùng lúc nước Pháp thời TT Reynaud
và Liên Bang Xô Viết dưới sự lãnh đạo của Stalin, một ác nhân lịch sử khác.
Tại Âu Châu thì Hoa Kỳ, dưới sự lãnh đạo của Roosevelt,
thành lập phe đồng minh gồm Anh, Pháp, LBXV… để đánh phe trục gồm Đức, Ý, Tây
Ban Nha.
Tại chiến trường này, Roosevelt đã viện trợ rất nhiều vũ khí
cho Stalin hầu chống lại sự xâm lăng của Hitler. Điều này đã giúp Stalin đẩy
lùi Hitler và sau đó xâm chiếm nhiều nước
Đông Âu kể cả Đông Đức, bành trướng thế lực của chủ nghĩa CS trên toàn thế giới.
Sau đó, Stalin và LBXV trở thành điểm tựa vững chắc cho Mao Trạch Đông và CSTQ
đánh bại Tưởng Giới Thạch và Trung Hoa Dân Quốc. Sau khi thanh toán Trung hoa
Dân Quốc năm 1949 thì, CSTQ trở thành hậu cần vững chắc cho Hồ Chí Minh và CSVN
thanh toán các chính đảng quốc gia kháng Pháp như Việt Nam Quốc Dân Đảng, các
chi phái Đại Việt, Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng của Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ
v..v..và chiếm đoạt miền Bắc VN.
Sau khi Roosevelt qua đời 1945, TT Truman lên thay thì một vị
tướng Hoa Kỳ là Patton, muốn nhân dịp chiến thắng Hitler, tấn công và ngăn chận
đà tiến của Hồng Quân Liên Xô, thì bị Truman ngăn chận và cách chức vào tháng
10, 1945.
2.
Tại Á Châu, Quân Phiệt Nhật, dưới sự lãnh đạo của
tướng Tojo, xua quân chiếm một phần lãnh thổ Trung Quốc, nhất là vùng Mãn Châu
và các thuộc địa của các cường quốc thực dân như Pháp, Anh, Hòa Lan …Lúc đó VN
là thuộc địa của Pháp. Tojo tuy chưa chiếm lãnh thổ Viễn Đông của Liên Xô nhưng
đã lên kế hoạch khi thuận tiện sẽ chiếm vùng này của Stalin.
Tại Á Châu thì Phe Đồng Minh, với sự lãnh đạo của Hoa Kỳ có
thêm Trung Hoa Dân Quốc (Tưởng Giới Thạch) và các lực lượng cộng sản dưới sự
lãnh đạo của Mao Trạch Đông. Phe Truc thì có thêm Nhật Bản.
Roosevelt và sau đó Truman viện trợ nhiều cho Tưởng Giới Thạch
và cả Mao Trạch Đông vì xem CSTQ cũng là đồng minh chống Nhật. Sau đó, vì Stalin
đã thanh toán Đức Quốc Xã tại chiến trường Âu Châu, nên có thời cơ và nhân vật lực củng cố cho Quân Đội Nhân
Dân của Mao Trạch Đông, đánh tan quân đội dân quốc của Tưởng Giới Thạch và độc
quyền cai trị lục địa TQ. Họ Tưởng rút về cố thủ tại Đài Loan như đã nêu trên.
Tệ hơn nữa là trong cuộc chiến tại bán đảo Triều Tiên, sau
khi Hoa Kỳ đẩy lùi quân đội CS Bắc Triều Tiên và các chí nguyện quân CSTQ về
phía bắc, thì Tướng MacArthur đề nghị đánh thẳng vào CSTQ. Lúc đó Hoa Kỳ có sức
mạnh quân sự vô đối và là quốc gia duy nhất có vũ khí hạt nhân từ ngày 16 tháng
7 năm 1945. Tuy nhiên Truman bác bỏ đề nghị này và tháng 4 năm 1951, cách chức
vị tướng này vì bất tuân quân lệnh.
Khi phân tích tác động của những thiện nhân hay ác nhân của
lịch sử nêu trên, chúng sẽ hiểu rõ hơn một cách cụ thể ảnh hưởng của họ với vận
mệnh của dân tộc VN.
Trước hết 1 thiện nhân là Roosevelt đã liên minh và viện trợ
cho Stalin. Nếu ông để cho Hitler đánh Stalin và chế độ CSLX sụp đổ hoặc kiệt sức,
rồi sau đó thanh toán cả 2 “đế quốc tội ác nhân loại” là Đức Quốc Xã của Hitler
và LBXV của Stalin, thì lịch sử đã thay đổi. Khi nói về mức độ tội ác thì cả 2
đều đáng kinh tởm như nhau. Nhưng ở mức độ nguy hiểm thì Đức Quốc Xã thua xa
CSLX về chiều sâu ý thức hệ , dân số, địa chính trị lẫn tiềm năng kinh tế. Quyết định này của Roosevelt
đã nhuộm đỏ LBXV, nhiều quốc gia Đông Âu, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Lào, Cam
Bốt và Việt Nam có thể lên đến cả thế kỷ.
Sau khi ông qua đời, người kế nhiệm là Truman một thiện nhân
khác, đã bỏ đi các cơ hội lịch sử lật ngược thế cờ do các tướng Patton (đánh
LX) và MacArthur (đánh CSTQ) chủ trương và Truman tiếp tay nhuộm đỏ các dân tộc
liên hệ, trong đó có VN.
Các chính sách của 2 thiện nhân này làm tiến trình dân chủ
hóa nước ta trì hoãn cả trăm năm.
Còn 2 ác nhân là Hitler và Tojo thì sao?
Dĩ nhiên khi Hitler đánh Stalin và CSLX, đối với VN chỉ có lợi
chứ không có hại. Ngay cả cùng một lúc đánh nước Pháp vì lúc đó Pháp là chủ
nhân cai trị nước ta. Hành động này thiếu suy nghĩ trên phương diện chiến lược
vì phải đối diện cùng một lúc với 2 mặt trận, nên đưa đến thảm bại.
Tojo cũng tương tự, một mặt đánh TQ (trong đó có các lực lượng
CSTQ), đe dọa vùng Viễn Đông của Liên Xô, xâm chiến các thuộc địa của Anh và
Pháp tại Đông Nam Á, mặt khác đánh Trân Châu Cảng của Hoa Kỳ, phạm lỗi lầm và
đưa đến thất bại tương tự. Tại VN, chính quyền bảo hộ Pháp đầu hàng Nhật vô điều
kiện.
Bây giờ TT Trump của Hoa Kỳ cũng đang phạm sai lầm tương tự
khi đánh thuế quan cùng một lược với các quốc gia đối thủ độc tài như Nga Sô và
Trung Quốc, lẫn các đồng minh dân chủ như Canada, Khối EU, Ấn Độ, Brasil và sẽ
đưa đến thất bại địa chính trị cho Hoa Kỳ. Tuy nhiên sự kiện này không ảnh hưởng
đến VN.
Riêng các sự kiện như TT Trump bắt cóc TT Maduro của
Venezuela hoặc cùng một quốc gia đáng ngưỡng mộ khác là Do Thái, dội bom làm
suy yếu Iran có liên hệ gián tiếp đến vận mệnh nước ta vì cả Iran lẫn Venezuela
đều tiếp tế năng lượng giá rẻ cho kẻ thù chúng ta là CSTQ. Iran còn là một trụ
cột của Axis of Evil bao gồm Nga, Trung Quốc, Iran và Bắc Hàn. Ngoài ra chính quyền giáo phiệt Iran còn là một
đe dọa tim óc cho Do Thái, là nền dân chủ chân chính hầu như duy nhất tại Trung
Đông.
Vấn đề của chúng ta không phải là lo sợ Trump vi phạm trật tự
hoàn vũ, đánh Iran một lần nữa, mà chính là sợ Trump không đánh vì bị những cố
vấn của Ông, cũng vì quyền lợi của Hoa Kỳ, ngăn cản mà thôi.
Chế độ CS tại Cuba hầu như sẽ nằm trong tầm nhắm của TT
Trump trong chiến lược cho Tây Bán Cầu (Western Hemisphere Strategy).
Riêng CSTQ, tuy bề mặt có vẻ tranh chấp Biển Đông với VN,
nhưng nếu trong tương lai, VN có biểu tình chống chế độ như tại Iran, thì CSTQ
có xác xuất rất cao là sẽ can thiệp quân sự bảo vệ chế độ CSVN và gián tiếp bảo
vệ sự sống còn của chính mình. CSTQ không những là chỗ dựa ý thức hệ mà còn là
cái neo quyền lực của CSVN nữa. Tranh chấp Biển Đông chỉ là diện. Cái neo quyền
lực mới là điểm.
Chúng ta đều kinh tởm Hitler một ác nhân giết 6 triệu người
Do Thái vô tội, hoặc sự tàn ác của Đế Quốc Nhật trong chiến tranh. Cả Hitler lẫn
Stalin đều là những ác nhân khát máu nhất nhân loại và các chủ nghĩa Quốc Xã ,
Phát Xít hoặc CS đều phải quẳng vào thùng phân của lịch sử.
Tuy nhiên ngay cả những thiện nhân như Roosevelt hoặc Truman vẫn có khả năng gieo rắt
lầm than cho hằng trăm triệu người trong đó có VN.
De Gaulle và Churchill cũng là 2 thiện nhân nhưng là 2 lãnh
tụ chủ trương Thực Dân toàn diện, cố tình kéo dài hơi thở cho 2 đế quốc thực
dân lớn là Anh và Pháp đang trên đà suy tàn, hoàn toàn bất lợi cho dân tộc
VN. Tojo
đánh các đế quốc này tại Đông Nam Á, trong đó có thực dân Pháp tại VN, không có hại gì cho chúng ta cả.
Kết luận:
1.
Đạo đức bản thân của một tác nhân lịch sử nhiều
khi không liên hệ đến vận mệnh một quốc
gia kém phát triển như Việt Nam. Cả các ác nhân lẫn thiện nhân đều có khả năng
làm lợi hay hại cho dân tộc mình. Chúng ta cần đánh giá mỗi tác động hay sách
lược của họ, không liên quan đến nhân phẩm con người.
2.
Nếu chúng ta tự coi mình là những công dân toàn
cầu (world citizens) thì chúng ta có thể coi trọng những bản giá trị hoàn vũ
như trật tự chính trị quốc tế, các khuông vàng thước ngọc công pháp quốc tế.
Nhưng nếu chúng ta coi mình trước hết là công dân VN, thì đôi lúc cần phải vượt
lên trên những quy luật đó và xét đến ảnh hưởng của mỗi tác động hoặc sách lược
đến vận mệnh dân tộc VN mà thôi.
3.
Những người Việt quốc gia dù thương hay ghét những
tác nhân lịch sử khác nhau, hay cá tánh những nhân vật cộng đồng khác nhau, đều
hoàn toàn có thể làm việc với nhau để hoàn tất tiến trình dân chủ hóa đất nước
và quẳng chủ nghĩa CS vào thùng phân của lịch sử cả.
No comments:
Post a Comment